Khi [Tâm Mãng] rời khỏi người Mặc Liên, ký ức của hắn gần như đã bị trộm sạch, chỉ còn lại đôi mắt đờ đẫn như bị rút cạn hồn phách... Bàn tay Bạch Dã vừa rời khỏi gáy, hắn liền mất ý thức, cắm đầu ngã gục xuống nền tuyết.
Mãi đến lúc này, Trần Lăng ở đằng xa mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Đây là lần đầu tiên Trần Lăng cảm nhận trực quan sự khủng khiếp của một Đạo Thánh thất giai... Trước kia Bạch Dã luôn là đồng đội nên hắn không thấy áp lực cho lắm, mãi đến khi Mặc Liên trộm đi [Tâm Mãng], hắn mới nhận ra Bạch Dã rốt cuộc mạnh đến nhường nào.
Trải nghiệm bị trộm sạch ký ức trong im lặng thế này, Trần Lăng không muốn nếm thử lần thứ hai. Giờ phút này hắn vô cùng thấy may mắn vì Bạch Dã là bạn chứ không phải thù.




